Chủ Nhật, ngày 03 tháng 6 năm 2012

Sự tích cây tre trăm đốt

Ngày xưa có một ngôi nhà. 
Có thằng đầy tớ tên là thằng Khoai.
Thằng này trông cũng đẹp trai.
Lại thêm sức dẻo, sức dai hơn người.
Lão chủ thì giống đười ươi.
Nhưng mà con gái xinh tươi nhất làng.
Vì lão muốn cảnh giàu sang.
Nên tìm cách dụ Khoai làm không công:
“Mày cứ làm tốt cho ông.
Sau này mày sẽ làm chồng con tao”.
Thằng Khoai nghe thế xốn xao.
Cầm ngay cái chổi đi vào đi ra.
Quét bếp rồi tới quét nhà.
Thay trâu cầy ruộng, nề hà việc chi?
Thời gian thấm thoắt trôi đi.
Con gái lão chủ dậy thì đến nơi.
Nhà lão đã có xe hơi.
Cũng nhờ đầy tớ không chơi chăm làm.
Vừa hay lúc đó trong làng.
Có thằng làm ở ngân hàng Gờ ri (Agribank).
Thằng này tuy chẳng đẹp gì.
Nhưng mà được cái bo đì (body) cũng ngon.
Hơn nữa công việc lại ngon.
Đi xe SH tay còn Iphone.
Nghe đâu thằng đấy tên Khôn.
Cũng là con của danh môn trong làng.
Lão chủ hám kẻ giàu sang.
Muốn gả con gái cho chàng Khôn kia.
Còn thằng đầy tớ Khoai kìa!
Mày chỉ có nước ra dìa thôi con.
Bao công trông đợi mỏi mòn.
Giờ cưới người đẹp chỉ còn trong mơ.
Nhưng Khoai chẳng biết chẳng ngờ.
Vẫn bên cửa sổ làm thơ tặng nàng.
Ngày cưới chuẩn bị sẵn sàng. 
Lão chủ mới tới gọi chàng Khoai lên.
“Khoai này, mày thật là hên.
Đi làm đầy tớ mà lên tới trời.
Hôm nay nhân lúc thảnh thơi.
Tao đây tính đến những lời năm xưa.
Tính tao không thích dây dưa.
Nên gả con gái cho vừa lòng nhau.
Nhưng tao vẫn có nỗi sầu.
Đây là lần cuối tao cầu mày nghe”
Thằng Khoai nghe thế im re.
“Chắc là lão tính việc đè mình đây”
Nghĩ vậy nên đứng như cây.
Lão chủ trông thế nghĩ ngay ra trò.
“Con gái tao sẽ gả cho.
Nhưng mày lên núi tìm bò về đây!
À nhầm tao muốn cái cây.
Tre thân trăm đốt mang đây làm sào”
Thằng Khoai nghe mới thở phào.
“Tìm tre trăm đốt, ôi dào dễ không!”
Nói rồi thẳng tiến rừng thông.
Đi qua rừng tiếp mới trồng nhiều tre.
Có cây thân lá vàng khè.
Có cây thì lại xanh lè đến kinh.
Tìm mãi từ lúc bình minh.
Tới khi trời tối, thấy mình thật ngu.
Tre thì cả đống lù lù.
Nhưng tìm trăm đốt... “Hu hu, bị lừa!
Lần sau mình sẽ xin chừa.
Thôi đành bỏ việc tà lưa em Đào”(Đào là tên con lão chủ nhà)
Bỗng đâu ở cạnh bờ ao.
Bụt hiện lên hỏi: “Làm sao khóc hoài?”
“Ông đây bị đá ra ngoài.
Buồn nên ngồi khóc, việc mài hỏi sao?”
Bụt nghe tý bị nốc ao.
Nhưng mà bình tĩnh thì thào vào tai.
“Biết một mà không biết hai.
Anh đây là Bụt, phép tài vô biên.
Nếu anh muốn có nhiều tiền.
Phẩy tay một cái là liền có ngay.
Chú gặp được anh hôm nay.
Coi như chú đã gặp may cả đời”.
Nghe vậy Khoai mới mở lời.
Kể cho Bụt hết chuyện đời bất công.
Đợi cho câu chuyện kể xong.
Bụt mới đứng dậy thong dong phán rằng.
“Truyện này đúng thật lằng nhằng.
Như mà anh nghĩ chi bằng thôi đi.
Chú xem chú có tuổi gì.
Mà chú lại muốn so bì người ta?
Chú không có cửa có nhà.
Đã nghèo thì chớ, lại là thằng ngu.
Tuy rằng thịt bắp vai u.
Nhưng mà vừa xíu, hu hu khóc rồi.
Con trai như thế hả trời?
Nghèo, ngu, bi lụy, ai đời gả con?”
Trên cây chim hot véo von..
Nhưng mà ông Bụt chẳng còn ở đây.
Một mình Khoai cứ tây tây.
Như vừa uống rượu ngất ngây cả người.
Nghe xong bài học nhớ đời.
Khoai ta lủi thủi, tìm nơi làm giàu...
Nguồn: vnexpress

Thứ Bảy, ngày 17 tháng 3 năm 2012

Khi vợ mê thẩm mĩ

Em ơi, sự đã lỡ rồi. Em mê thẩm mỹ, nếm mùi tai ương.
Để anh đưa đến nhà thương.
Mặt mày em... nát như tương mất rồi!
Đừng ân hận nữa, em ơi.
Hiểu ra cũng đã muộn rồi nghe em!
Tội cho dung mạo vợ hiền.
Dẫu anh cấm cản em thèm nghe đâu.
Dung nhan đương thắm hoa đào.
Khi không can thiệp “kéo dao” làm gì?
Sửa cằm, chống mũi, cắt mi...
Bơm mông, nâng ngực... làm chi hở trời!
Bây giờ xuống cấp lắm rồi.

Tác giả: Lê Anh Vũ
Dung nhan tàn tạ, khổ đời em chưa?
Thịt da tấy đỏ từa lưa.
Toàn thân dị ứng cho vừa lòng em.
Thì thôi em hãy ráng lên.
Thuốc thang để vượt qua niên hạn này.
Âu là bài học đắng cay.
Giã từ thẩm mỹ kiểu này, em ơi!

Thứ Năm, ngày 15 tháng 3 năm 2012

Thân phận đàn ông

Ngồi buồn kiếm chuyện nói chơi.
Nhất vợ nhì trời là chuyện tự nhiên.
Đàn ông sợ vợ thì sang.
Đàn ông đánh vợ tan hoang cửa nhà.

Đàn ông không biết thờ bà.
Nghe lời vợ dạy là hàng trượng phu.
Đàn ông đánh vợ là ngu.
Tốn tiền cơm nước, ở tù như chơi.

Lấy nàng từ thuở mười năm.
Đến khi mười chín tôi đà năm con.
Nàng thì trong hãy còn son.
Tôi thì đinh ốc bù lon rã rời.

Nắng mưa là chuyện của trời.
Tề gia nội trợ tôi đây bao thầu.
Suốt ngày cày cấy như trâu.
Chiều về rửa chén cũng ngầu như ai.

Nấu cơm, đi chợ hàng ngày.
Bồng con, thay tã tôi đây vẹn toàn.
Lau nhà lau cửa chẳng màng.
Ôi thôi oanh liệt ngang tàn còn đâu.

Nhiều khi muốn hộc xì dầu.
Xin nàng nghỉ phép nàng chau đôi mày.
Nàng đòi thi đấu võ đài.
Tung ra một chưởng chén bay ào ào.

Nhớ xưa mình mới quen nhau.
Em ăn em nói ngọt ngào dễ nghe.
Cho nên tôi mới bị lừa.
Mang thân ngà ngọc cậy nương nơi nàng.

Than ôi thực tế phũ phàng.
Mày râu một kiếp thôi đành đi đoan.
Một lòng thờ vợ sắt son.
Còn non còn nước thì tôi còn thờ.

Thứ Năm, ngày 08 tháng 3 năm 2012

Thơ 8-3

Hôm qua ngày bảy tháng ba.
Chị em phấn chấn đi ra đi vào.
Đi ra không thấy anh nào.
Chị em lủi thủi đi vào đi ra.

Hôm nay mùng tám tháng ba.
Chị em nô nức đi ra đi vào.
Đi ra người đón người chào.
Chị em phấn khởi đi vào đi ra.

Ngày mai mùng chín tháng ba.
Chị em quen thói đi ra đi vào.
Đi ra chẳng thấy người chào.
Chị em lẩm bẩm đi vào không ra.

*****

Hôm nay mồng Tám tháng Ba.
Chị em phụ nữ đi ra đi vào.
Anh em nam giới mời chào.
Chị em phụ nữ đi vào đi ra.

Hiện đại như ở nước Nga.
Chị em phụ nữ hết ra thì vào.
Lạc hậu như ở nước Lào.
Chị em phụ nữ hết vào lại ra.

Xa xa ở tận Cu Ba.
Chị em phụ nữ vừa ra lại vào.
Gần gần như ở Hàng Đào.
Chị em phụ nữ vừa “vào” đã... “ra”.

Việc gì phải tận nước Nga.
Việc gì “tám” chuyện Cuba với Lào.
Hãy đến bất cứ nhà nào.
Chị em không việc cũng vào cũng ra.

Thật là ngứa mắt chúng ta.
Nhưng thôi cứ để họ ra họ vào.
Không thì “cửa sắt” họ rào.
Anh em đố có dám “vào” dám “ra”.

Thứ Tư, ngày 29 tháng 2 năm 2012

Sai lầm

Nhìn nhận về sai lầm

Nếu nhà khoa học mắc một sai lầm, đó là một phát minh mới!

Nếu nhà thám hiểm mắc một sai lầm, đó là một sự khám phá mới!

Nếu lái xe mắc một sai lầm, đó là một tai nạn!

Nếu chính trị gia mắc một sai lầm, đó là một luật mới!

Nếu giáo sư mắc một sai lầm, đó là một giả thuyết mới!

Nếu thợ cắt tóc mắc một sai lầm, đó là một kiểu tóc mới!

Nếu thợ may mắc một sai lầm, đó là một mốt mới!

Nếu bố mẹ mắc một sai lầm, đó là một thế hệ mới!

Nếu ông chủ mắc một sai lầm, đó là lỗi lầm của chúng ta!

Nếu nhân viên mắc một sai lầm, đó là một sai lầm!

Nguồn: internet

Thứ Tư, ngày 15 tháng 2 năm 2012

Buồn

Buồn buồn ngồi xé năm trăm,
Xé nhầm năm chục buồn ơi là buồn.
Buồn buồn mắc võng nằm chơi,
Ai ngờ võng đứt, buồn ơi là buồn.

Buồn buồn muốn đốt nhà chơi,
Ai dè cháy thật, buồn ơi là buồn.
Buồn buồn lấy hình ra coi,
Ai ngờ xấu quá, buồn ơi là buồn.

Buồn buồn đếm là vàng rơi,
Đếm hoài không hết, buồn ơi là buồn.
Buồn buồn muốn hắt xì hơi
Vậy mà không được, buồn ơi là buồn.

Buồn buồn chẳng muốn đi chơi,
Online cũng chán, buồn ơi là buồn.
Buồn buồn học lái ô tô,
Vừa thi đã trượt, buồn ơi là buồn.

Buồn buồn đi dạo trời mưa,
Về nhà cảm lạnh, buồn ơi là buồn.
Buồn buồn post mấy câu thơ,
Đọc xong thấy dở, buồn ơi là buồn.

Buồn buồn tự tử chết chơi,
Ai dè chết thiệt buồn ơi là buồn.
Buồn buồn viết nhảm, gửi chơi,
Ai mà ráng đọc... khùng ơi là khùng

(internet)

Thứ Ba, ngày 14 tháng 2 năm 2012

Thơ hài Valentine

Chắp tay con vái ông trời.
Làm sao để xóa cảnh đời bất công.
Trước tiên làm bão với giông.
Gió bay tốc váy che không kịp hàng.
Tiếp theo sấm chớp đùng đoàng.
Cứ nhằm nhà nghỉ mà phang mạnh vào.
Cuối cùng đổ trận mưa rào.
Sau đêm sung sướng mua phao bơi về.
Nay là mười bốn tháng hai.
Ngày xui vô đối thiên tai vô cùng.
Cầu cho mưa gió bão bùng.
Nhà nghỉ lên giá cả vùng điện đơ.
Hoa thì cả triệu một bông.
Sô cô la dở, gấu bông ruột lòi.

Nguồn: vnxpress.net